二风诗。乱风诗五篇。至荒原文赏析,翻译
二风诗。乱风诗五篇。至荒
作者:元结
朝代:唐代
- 二风诗。乱风诗五篇。至荒原文:
- (古有荒王,忘戒慎道,以逸豫失国,故为《至荒》
之诗一章三韵十二句)
国有世谟,仁信勤欤。王实惛荒,终亡此乎。
焉有力恣谄惑,而不亡其国?呜呼亡王,忍为此心!
敢正亡王,永为世箴。 - 二风诗。乱风诗五篇。至荒拼音解读:
-
(gǔ yǒu huāng wáng ,wàng jiè shèn dào ,yǐ yì yù shī guó ,gù wéi 《zhì huāng 》
zhī shī yī zhāng sān yùn shí èr jù )
guó yǒu shì mó ,rén xìn qín yú 。wáng shí hūn huāng ,zhōng wáng cǐ hū 。
yān yǒu lì zì chǎn huò ,ér bú wáng qí guó ?wū hū wáng wáng ,rěn wéi cǐ xīn !
gǎn zhèng wáng wáng ,yǒng wéi shì zhēn 。
※提示:拼音为程序生成,因此多音字的拼音可能不准确。
